|
XUNG QUANH VIỆC QUẢN LƯ
NGƯỜI NHIỄM HIV/AIDS
( H.B́nh, Q.Linh-VTV1-10/10/2001 )
Đến tháng 08/2002 cả nước đă phát hiện
được hơn 48.000 trường hợp nhiễm HIV/AIDS, đây chỉ là phần nổi
của đại dịch này tại Việt Nam. Do chưa có điều kiện thống kê,
kiểm soát đầy đủ, cùng nhận thức của người dân c̣n hạn chế
nên số đối tượng nhiễm HIV/AIDS hiện nay lớn hơn nhiều lần số
thống kê được. Nguy cơ phát triển căn bệnh này trong cộng đồng
không chỉ từ nạn tiêm chích ma túy, mại dâm mà chúng ta đang phải
đối mặt với nguy cơ lây lan đại dịch này từ chính những đối
tượng bị nhiễm HIV/AIDS. Số người nhiễm HIV/AIDS tăng nhanh ở một
số địa phương như Thành phố Hồ Chí Minh, Hà Nội, Cần Thơ, Hải
Pḥng, Khánh Ḥa....
Nguy cơ lây nhiễm HIV/AIDS thường trực ở tất cả mọi người, mọi
đối tượng, nhất là ở các đối tượng đă bị nhiễm HIV/AIDS.
Do sự hạn chế kiểm soát, quản lư của các cơ quan chức năng cùng
sự thiếu điều chỉnh kịp thời của các văn bản pháp lư với
những đối tượng này, nên nguy cơ lây nhiễm từ
chính những đối tượng bị nhiễm HIV/AIDS hiện đang ở mức báo
động. Có thể nói, chưa bao giờ nguy cơ lây nhiễm HIV/AIDS gần với
chúng ta như vậy. Nh́n vào độ tuổi nhiễm HIV/AIDS : từ 16 đến
35 tại các Trung tâm cai nghiện, chữa trị căn bệnh này có thể
thấy rơ những nguy cơ lây tiềm ẩn, sự bùng phát, lây lan trong xă
hội nếu chúng ta không có sự kiểm soát toàn diện các đối tượng
này.
Ông Quốc Ân -
Phó Văn pḥng Ủy Ban Pḥng Chống HIV/AIDS : Thực trạng HIV/AIDS ở
Việt Nam rất đáng lo ngại và số đối tượng tăng từ 20 đến
30%/năm. Rơ ràng HIV/AIDS ở độ tuổi 36 trở lại là rất lớn, thậm
chí HIV/AIDS lan rộng đến tận vùng sâu, vùng xa, hải đảo. Đến
tháng 7 vừa rồi, ngoài đảo Bạch Long Vỹ đă phát hiện trường
hợp nhiễm HIV.
Câu lạc bộ Bạn Giúp Bạn thành phố Hồ
CHí Minh là mô h́nh quản lư các đối tượng nhiễm HIV/AIDS thành
công. Ở đây, các đối tượng có thể chăm sóc, giúp đỡ nhau về
sinh hoạt, sức khoẻ, tạo việc làm phù hợp, đồng thời giúp đỡ,
tư vấn cho nhau về hiểm hoạ HIV/AIDS, cảnh báo cộng đồng, đặc
biệt là lớp trẻ trước những nguy cơ lây nhiễm của đại dịch
này. Tuy nhiên, mô h́nh "Bạn giúp bạn" chỉ tập hợp được
số ít đối tượng và chưa được triển khai sâu rộng ở các địa
phương (Dù có điều đáng buồn là sự liên kết của các nhóm chưa
được rơ nét và sâu sắc).
Nghị định 20/CP quy định, đối tượng
nhiễm HIV/AIDS sau khi được điều trị bắt buộc tại các Trung tâm
chữa bệnh được giao cho gia đ́nh, chính quyền địa phương quản
lư trong 12 tháng. Nếu địa phương có kinh phí, việc quản lư, giúp
đỡ đối tượng hoà nhập rất tốt, c̣n không có kinh phí th́ chỉ
là thủ tục. Sau 12 tháng, việc quản lư đối tượng này lại không
quy định cụ thể cho cơ quan chức năng nào. Thực tế, đối tượng
nhiễm HIV/AIDS sau khi rời khỏi các trung tâm điều trị bắt buộc
không quay về với gia đ́nh cộng đồng mà quay trở lại con đường
cũ, sống lang thang, tự do ngoài xă hội cùng với nguy cơ lây lan
tiềm ẩn chiếm số lượng khá lớn. Đây là vấn đề bất cập
và bức xúc nhất trong quản lư đối tượng nhiễm HIV/AIDS hiện
nay. Làm thế nào để họ được tạo điều kiện chung sống trong
cộng đồng nhưng không ảnh hưởng đến sức khoẻ và lợi ích
chung của cộng đồng ?! Quản lư đối tượng này theo h́nh thức
như thế nào ?! Rất nhiều học viên tại các trung tâm 05, 06 nghĩ
rằng ḿnh bị nhiễm HIV/AIDS cũng đồng nghĩa với việc bị cộng
đồng loại bỏ.
|
|
 |
|
Những người cùng
hoàn cảnh sẽ hiểu và cảm thông nhau hơn |
|
|
Một học viên nữ : em cũng biết là ḿnh
bị nhiễm, c̣n sống ngày nào th́ hay ngày đó, c̣n về với cộng
đồng thị họ coi thường ḿnh th́ ḿnh tủi lắm, họ ghê tởm ḿnh.
Sự thiếu quản lư của ngành chức năng,
do chính sách với đối tượng nhiễm HIV/AIDS khi hoà nhập cộng đồng
không phù hợp với thực tế đă để lại những hậu quả khôn lường
cho nhiều gia đ́nh và xă hội, đồng thời làm tăng đối tượng
lây nhiễm. Phần lớn người nhiễm HIV/AIDS cùng gia đ́nh họ
đều có tâm lư lo sợ bị kỳ thị hoặc bị phân biệt đối xứ
dẫn đến những hành vi cực đoan, tiêu cực. Hiện tượng
này khá phổ biến ở những vùng nông thôn tŕnh độ dân trí hạn
chế như đồng bằng Bắc bộ và đồng bằng Sông Cửu Long. Theo điều
tra của bộ lao động thương binh và xă hội, trên 80% đối tượng
nhiễm HIv tái nghiện sau qua tŕnh điều trị bắt buộc tại các
trung tâm cai nghiện. Mặt khác, không ít đối tượng do bị gia đ́nh,
cộng đồng hắt hủi dẫn đến hiện tượng cực đoan, quá khích,
không pḥng ngừa hoặc cố ư tạo thêm sự lây lan trong xả hội.
"Hoà nhập cộng đồng" với nhiều học viên là cụm từ
mơ hồ bởi nhiều người đă nỗ lực, cố gắng trở về với cuộc
sống b́nh thường sau khi được cai nghiện, điều trị, nhưng chính
những tác động khách quan của cộng đồng đă đào sâu hố ngăn
cách.
|
|

|
|
Họ biết đi về đâu
?! |
|
|
Học viên Duy : nếu ra khỏi trung tâm th́
cộng đồng cũng xa lánh thôi, v́ ḿnh đă nhiễm rồi, đứng gần
không dám đứng nữa, sợ lây. Gia đ́nh biết em nhiễm rồi có thể
cho em một cái tô riêng, 1 cái chén riêng, 1 cái ly riêng, gia đ́nh
cũng sợ nhiễm, ḿnh không trách gia đ́nh được. C̣n nếu ra ngoài
xă hội, ở đây ḿnh nhiễm th́ họ điện về phường, cả phường
biết hết trơn là ḿnh về, không ai lại gần. Ḿnh ngồi cái ghế,
đứng lên th́ chủ quán đập luôn cái ghế, cái ly ḿnh uống xong
ḿnh trả tiền th́ họ đập luôn cái ly. Tại ḿnh nhiễm mà !
Việc quản lư các đối tượng này tại các
trung tâm, cơ sở chữa bệnh cũng gặp nhiều khó khăn. theo nghị định
20/CP, đối tượng này phải điều trị bắt buộc và được giáo
dục dạy nghề tại các cơ sỡ chữa bệnh từ 3 đến 6 tháng và được
nhà nước trợ cấp 378.000 đ tiền ăn. Mặt khác, nhiều đối tượng
nhiễm HIV/AIDS trong 6 tháng chỉ tập trung chữa bệnh, không đủ thời
gian để học nghề. Pháp lệng Pḥng chống nhiễm HIV/AIDS quy định
: Pḥng chống nhiễm HIV/AIDS là trách nhiệm của mỗi người,
của mỗi gia đ́nh và toàn xă hội.... Người nhiễm HIV/AIDS không
bị phân biệt, đối xử. Nhưng thực tế, đối tượng này
luôn bị cộng đồng thậm chí gia đ́nh họ kỳ thị, hắt hủi.
Nhiều gia đ́nh gửi con vào trung tâm để cai nghiện, khi biết họ
bị nhiễm đă bỏ mặc con em ḿnh cho Trung tâm.
Bà Nguyễn Thị Liêng - Phó giám đốc trung
tâm xúc tiến việc làm xă hội Cần thơ : Nhiều gia đ́nh không
chăm sóc con em ḿnh mà bỏ mặc cho trung tâm, bản thân các em bị
nhiễm th́ nghĩ không c̣n ǵ để mất nên đập phá. Chúng tôi cũng
yêu cầu mỗi gia đ́nh 1 tháng phải thăm các em một lần để động
viên tư tưởng, nhưng gia đ́nh cứ nghĩ mỗi lần xuống nó lại
xin về hoặc nó tự tử.
Ngoài khó khăn về chính sách, các trung tâm
c̣n gặp những khó khăn về cơ sở vật chất. 70% đối tượng
nhiễm HIV/AIDS đều bị nhiễm các bệnh cơ hội như : lao, phổi,
bệnh ngoài da, việc điều trị rất tốn kém và các học viên không
có khả năng chi trả. Nhưng đáng lo ngại hơn là thái độ phân biệt,
kỳ thị của một số bác sỹ, y tá với các đối tượng này đă
để lại những vết thương tinh thần cho học viên.
Một đối tượng bị nhiễm : Tôi bị bệnh
lao này nhưng ông bác sỹ chẳng bao giờ cho thuốc, ông ấy sợ, chẳng
bao giờ sờ vào người chúng tôi, cũng chẳng quan tâm đến chúng
tôi.
Người nhiễm HIV/AIDS có thể sống được
từ 10 đến 15 năm. Trong thời gian này họ vẫn có đầy đủ sức
lao động. Nhưng cái khó là trong cộng đồng là không phải ai cũng
chấp nhận họ. Về với đời thường là chặng đường cực kỳ
khó khăn của những người bị nhiễm HIV/AIDS, trong khi nguy cơ trở
lại con đường nghiện hút, tiêm chích ma túy tội lỗi lại quá rộng
mở. Nhiều đối tượng sau này khi ra khỏi các trung tâm cai nghiện,
điều trị bắt buộc, do không có việc làm nên quay trở lại con đường
cũ. Vậy họ trở thành những kẻ đi gieo rắc căn bệnh trên qua
hoạt động măi dâm, tiêm chích ma túy cho những người khác trong
xă hội. Do không quản lư được, nên nhiều đợt truy quét, không
ít đối tượng bị bắt đi bắt lại, phải điều trị bắt buộc
nhiều lần tại các trung tâm cai nghiện đă có hiện tượng quậy
phá, gây rối nghiêm trọng tại đây. Thậm chí một số đối tượng
có những hành vi tiêu cực như dùng dụng cụ tiêm chích đi trấn
lột học viên khác và làm vũ khí chống lại cơ quan chức năng....
Bộ Lao động thương binh xă hội cho biết
có tới 73% những người nhiễm HIV/AIDS sau quá tŕnh điều trị bắt
buộc khi về địa phương không quản lư được. Số quản lư được
cũng chỉ là h́nh thức hành chính và hầu hết đều quay trở lại
con đường tiêm chích ma túy, hoạt động măi dâm với 42% đối tượng
có hành vi sử dụng chung kim tiêm và đây là nguyên nhân chủ yếu
làm gia tăng HIV/AIDS ở nước ta.
Nhiều gia đ́nh dũng cảm đưa con em ḿnh bị
nhiễm về sống, với quyết tâm rất cao giúp các em hoà nhập. Nhưng
quá tŕnh này rất khó khăn cho cả hai phía. Đối tượng bị nhiễm
luôn có tâm lư rằng họ sống dựa dẫm, kông đóng góp được ǵ
cho gia đ́nh, xă hội, sống với gia đ́nh chỉ là gánh nặng nghĩa
vụ. Hầu hết đối tượng đều có nhận thức về mối nguy cơ lây
nhiễm trong cộng đồng từ họ và trước áp lực từ phía cộng đồng,
nhiều học viên cho biết : không nhất nhiết đưa họ hoà nhập cộng
đồng sau khi được chữa trị. Chính quyền, cơ quan chức năng địa
phương tạo điều kiện cho họ tự nguyện sống tập trung trong những
khu vực dành riêng cho người nhiễm HIV/AIDS. Với sự trợ giúp của
nhà nước về y tế, cơ sở vật chất, việc làm và sự đóng góp
của gia đ́nh đối tượng, họ có thể hoàn tâm, hoàn ư lao động,
sinh hoạt và sống có ích cho xă hội.
Một học viên tâm sự : Em chẳng muốn về
nhà, chỉ muốn ở lại đây v́ nhiều người hiểu được ḿnh.
Bà Liêng - Phó giám đốc trung tâm Cần Thơ
: Chúng tôi cho rằng nên có cái làng cho họ sống với nhau, cùng
một hoàn cảnh th́ dễ sống với nhau chứ c̣n ḿnh nói "hoà
nhập cộng đồng" nhưng mà rất khó, v́ với gia đ́nh họ không
thể hoà nhập được th́ cả xă hội này họ cũng không thể hoà
nhập được. Tuổi đời họ c̣n rất là trẻ, mà để cha mẹ họ
nuôi măi th́ không được. Do vậy cần thành lập để họ sống với
nhau.
Ông Ân : Các
trung tâm điều trị chỉ dành cho các bệnh nhân AIDS ở giai đoạn
cuối không nơi nương tựa, tức là với phẩm chất nhân đạo của
xă hội ra và trách nhiệm của ngành y tế được Chính phủ giao
th́ chúng ta không nên để người bệnh lang thang ở ngoài đường.
Nguy cơ lây nhiễm và gia tăng đối tượngn
HIV/AIDS đang là thách thức lớn cho cộng đồng. Viện Xă hội học
- Trung tâm Khoa học xă hội và nhân văn quốc gia cảnh báo : Trên
17 triệu người Việt Nam đang đối mặt với vấn nạn ma túy, măi
dâm, nhiễm HIV/AIDS. Trong thời gian tới, chính quyền, cơ quan chức
năng các địa phương cần đẩy mạnh chương tŕnh xă hội hoá công
tác pḥng chống và quản lư đối tượng HIV/AIDS, ngăn ngừa hiệu
quả nguy cơ gia tăng lây nhiễm HIV/AIDS, xây dựng một môi trường
sống lành mạnh./.
Trở
về đầu trang 
|
|