|
"ĐIỀU ĐÁNG SỢ
NHẤT ĐỐI VỚI NGƯỜI NGHIỆN MA TÚY và nhiễm HIV/AIDS"
Điều đáng sợ nhất trong
cuộc sống đối với họ không phải là cái chết, mà là bị lăng quên ... bị
xem là hạt bụi sau vầng hào quang rực rỡ ...
...Là khi người họ yêu dấu
nhất ... từ bỏ tấm chân t́nh của họ để chạy theo những điều
hư ảo ...
...Là khi họ bày tỏ nỗi
niềm sâu kín nhất với một người và bị cười vào mặt...
...Là khi người nghiện muốn
từ giă quá khứ, nhưng... chẳng ai tin...
...Là khi người thân quá bận
rộn với cuộc sống đă không thể an ủi
họ khi họ cần được
nâng đỡ tinh thần...
...Là khi dường như không c̣n
ai trên cơi đời quan tâm đến họ...
...Là khi họ tự so sánh quá
khứ với hiện tại. Họ cảm nhận rằng xă hội không có ai c̣n
muốn họ tồn tại trên cơi đời này nữa.
...Là khi họ nghĩ rằng đôi
khi cái chết sẽ là sự giải thoát cho chính bản thân họ và mọi
người xung quanh.
Cuộc sống vốn luôn đầy ắp
những niềm đau, liệu có bao giờ ta trở nên độ lượng hơn ?!
Bao giờ mọi người mới quan tâm đến người
nghiện và dành chút
thời gian của ḿnh cho người cần giúp đỡ...
Mỗi người của chúng ta đều
có một vai diễn trên sàn diễn vĩ đại cuộc đời. Mỗi người
của chúng ta đều có trách nhiệm với mọi người xung quanh, nói
với họ rằng chúng ta yêu mến họ...
Nếu bạn không quan tâm
đến người khác, bạn sẽ không bị trừng phạt đâu... đơn giản
bạn chỉ bị lăng quên, hững hờ... y như bạn đă từng làm đối
với người khác...". Có thể bạn không chết
v́ Heroin hoặc AIDS như họ. Nhưng bạn sẽ chết v́ sự cô độc.
Những gịng trên đây được viết bởi
một cô gái trẻ nghiện ma túy đă tự t́m đến cái chết cách đây không lâu
... Vậy ngay từ hôm nay, chúng ta hăy tập thói quen bày tỏ sự
quan tâm đến người khác, dù học có là ai, họ là
con nghiện, bệnh nhân AIDS hay bất cứ phần tử nào xấu xa khác bạn
nghĩ ra được. Bạn đừng quên họ vẫn là con người mà. ... Đâu có mất mát ǵ khi chúng ta mỉm
một nụ cười, siết chặt một bàn tay, thốt lên một lời khích
lệ, hoặc đơn giản hơn chúng ta nói rằng chúng ta muốn lắng
nghe những ǵ họ nói.
|